Tôi kể cho họ nghe về ... - Phần 1

Hành trình Campuchia

13.04.2017

Chào các Alehaper !

Bạn có từng ngồi tại bàn làm việc, nhìn vào chiếc máy vi tính và mơ mình đang ở biển, hay trở về quê với ba, mẹ, anh chị, cô chú? Tôi thì thường hay như vậy. Đây là sự thật về một câu chuyện Alehap nhỏ dành cho bạn

...

Bắt đầu tại một văn phòng cũ và tồi tàn ở Q.Tân Bình, TP.HCM, gần Maximark Cộng Hòa. Nơi tôi từng thấy được giá vé rẻ đến Bangkok. Một vài người bạn của tôi đã mua được, nhưng tôi dường như đã bỏ lỡ bởi vì thật sự tôi hơi lười :( Không biết bạn có giống tôi, không bao giờ dành cả ngày để săn tìm những gói khuyến mãi hấp dẫn của khách sạn hay vé máy bay [thỉnh thoảng tôi có nhưng lại không nói với đồng nghiệp của mình]. Những chiếc vé rẻ đến rồi đi, người khác mua được, còn tôi thì không. Vì vậy tôi luôn phải mua với mức giá chính thống.

Nhưng câu chuyện này không phải về tôi. Nó kể về một thành viên của đội ngũ Alehap. Tên cô ấy là Thủy, đến từ Miền Tây. Giống như tất cả chúng ta, Thủy yêu du lịch. Hiện tại cô ấy đang học tập và sinh sống tại Sài Gòn. Nhưng bản thân tôi nghĩ, Thủy thích những vùng đồng quê, thích không gian và cuộc sống bên ngoài thành phố. Có một vài điều làm tôi thích thành phố là một chút quậy phá, sự bận rộn, các món ăn, nhậu, bạn bè và karaoke :D. Nhưng thỉnh thoảng tôi cũng cần phải thoát khỏi nó, để tẩy não và quay trở về với sự mới mẻ đầy năng lượng.

Từ nhỏ đến lớn, Thủy sống rất gần Campuchia, khoảng 30 phút đi xe Honda. Đó là một đất nước còn nguyên sơ, nơi những người dân có màu da sẫm, những con đường đất đỏ và những ngôi nhà được xây dựng bằng gỗ trên những cánh đồng. Một nơi rất gần Việt Nam nhưng chưa được biết đến. Với cô ấy, khi nghĩ đến Campuchia, là những hình ảnh về nạn Pol-pot và những con người đáng sợ. Thủy từng nói với tôi rằng mọi người ở quê cô ấy chưa bao giờ dám đến gần khu vực biên giới ngay cả khi họ sống rất gần đó. Ngày nay những sòng bài Casino lại là một mối nguy mới. Một phụ nữ bán café ở gần văn phòng làm việc đã từng kể với tôi về một người đàn ông đã bị giết khi không thể trả món nợ của mình cho một Casino ở Mộc Bài.

Thủy nói với tôi là muốn đến Campuchia và cũng là chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên của cô ấy. Bắt đầu tìm kiếm thông tin trên internet. Tour xe buýt với những ngời lạ mặt đến Siem Riep, Phnom Penh… trong 4 ngày giống như vận chuyển những con gà ra chợ. Casino cũng không phải là phong cách của cô ấy, và tưởng tượng sẽ bị bắt làm con tin bởi một tay anh chị với món nợ 100.000 đồng cũng đủ ám ánh :D. Hàng trăm thông tin khuyến mãi và những đề nghị đang được quảng cáo cũng không phải là những lựa chọn dễ dàng hơn – ai biết được cái nào tốt, không tốt và tồi tệ?

Đi qua biên giới ở cửa khẩu Xà Xía, Thủy kể lại là cô ấy cảm thấy thật sự sợ hãi về những gì có thể gặp. Có khoảng 5 người nước ngoài, hầu hết là da trắng, tóc vàng, mắt xanh cũng đợi ở đó… và Thủy chợt nhận ra rằng khi bước qua ranh giới đó, cô ấy đã là một trong số họ - cũng là một người nước ngoài. Hải quan ở cửa khẩu Campuchia trông hơi sợ và những người lái xe ôm thì tranh giành nhau để có được những vị khách gà mờ này.

Chiếc xe máy rời khỏi đường chính, rẽ vào một con đường đất gập ghềnh, hướng về một khu đồi. Vào sâu bên trong một thung lũng và leo lên ngọn núi tiến thẳng đến khách sạn mà Thủy đã đặt. Trời bắt đầu tối, mệt mỏi sau chặng đường và đã sẵn sàng cho đêm đầu tiên ở Campuchia.

5:30 sáng, ánh nắng len lỏi vào màn, tiếng một con tắc kè dài khoảng 40cm kêu, tầm nhìn từ căn phòng xuyên thung lũng, xuyên qua cả khu rừng và hướng ra biển. Lúc này cảnh vật hiện ra hoàn toàn rõ nét. Tôi biết rất rõ về điều này vì tôi đã từng thực hiện hành trình giống như vậy. Một làn không khí mát lạnh thổi xuyên qua những cành cây đi vào bungalow của bạn, tiếng chim hót vang cả thung lũng, những con sóc đỏ nhảy từ cây này sang cây kia, từ cửa sổ chỉ cần bạn đưa tay ra là có thể hái những trái xoài, trái ghế ngọt lịm. Bungalow là một ngôi nhà trên cây, với những cửa sổ lớn không có kính nhìn toàn cảnh thung lũng, cho bạn cảm giác như đang ở thiên đường. Không phải cảm giác… Bạn đang ở thiên đường! Và chỉ với 25$ một đêm

Đi xuống một làng đánh cá nhỏ của Kep, ở đó không có casino, không súng, không bắt cóc, không buôn lậu [ah, có thể là những con ghẹ ;)]. Có một khu chợ với đầy ghẹ tươi, nơi bạn có thể ăn những con ghẹ và những con tôm hùm tươi nguyên từ biển, và tráng miệng với một ít nước dừa mát lạnh. Không gangster, chỉ có những nụ cười và những khuôn mặt vui vẻ.

Thủy đã có một trải nghiệm đáng nhớ. Đội ngũ Alehap đã giới thiệu cho cô ấy về ngôi nhà trên cây và đặt nó với một mức giá rất tốt. Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch, đặt xe buýt, đón xe ôm và lên kế hoạch cho hành trình đến những hòn đảo nhỏ gần Phú Quốc bằng tàu riêng. Chúng tôi gọi đó là “Alehap Buffet” - chọn cái bạn thích, nơi nào bạn thích, khi nào bạn thích. Đội ngũ là những đầu bếp trưởng. Chúng tôi đặt các thành phần gia vị lại với nhau. Thủy đã có được sự tự tin để khám phá đất nước tuyệt vời (không mấy đáng sợ) được gọi là Campuchia này.

Tôi đang kể câu chuyện này qua con mắt của một người nước ngoài, thật ra tôi là người Anh. Tôi đã bắt đầu Alehap cùng một vài người bạn tốt. Tôi, Thủy, Hiền, Quỳnh, Thơ, Giang và Lâm, đội ngũ Alehap đều yêu du lịch. Chúng tôi trao nhau sự tự tin - với tôi, Việt Nam là một đất nước mới và lạ, Châu Âu thì dễ dàng hơn bởi vì nó là quê hương tôi. Với các bạn thì chắc là ngược lại? Hiền kể với tôi về Bảo Lộc và làm cho tôi thật sự muốn đến đó. Tôi kể cho họ nghe về trượt tuyết ở Áo hay bơi cùng rùa biển ở Malaysia.

Bây giờ Alehap không chỉ có chúng tôi, có cả bạn nữa:). Phần của chúng tôi rất đơn giản, tiết kiếm một ít tiền cho bạn, chia sẻ những gì mà chúng tôi biết và chắc rằng mỗi hành trình bạn đã chọn sẽ mang lại cho bạn những kinh nghiệm để nhớ. Mãi mãi.


Tôi tên là Simon và tôi là một Alehaper


P.S: Văn phòng cũ gần Maximart Cộng Hòa không còn, bây giờ chúng tôi đã có một văn phòng mới với nhiều niềm vui hơn ở CMT8. Ghé vào chơi nếu bạn ở gần đây ;)


P.P.S: Không một ai trong đội ngũ Alehap từng bị bắt cóc, nhưng chúng tôi từng bị cướp mất 3000$ ở Chiang Mai - Thái Lan



P.P.P.S: Con tắc kè ở Campuchia thật sự lớn như vầy!


Phần 2: Nón hồng, headphone, vớ ấm và Đà Lạt

Nhận xét của Alehaper

bagiathichphuot avatar
bagiathichphuot (Y)
13 Tháng 3 2013 - 5:54ch

Bình luận

Đăng nhập hoặc đăng ký bằng Alehap.vn
>